Bất Khả Tư Nghì Là Gì

*
*
Bất khả là không thể. Tư là nghĩ về suy. Nghì, nghị là luận bàn. Bất khả tư nghì tuyệt bất khả tứ nghị là… “không thể suy nghĩ bàn!”. Tất cả một ‘’pháp môn giải thoát” điện thoại tư vấn là Bất khả tứ nghị như vậy của các vị Phật, các vị nhân tình tát.

Bạn đang xem: Bất khả tư nghì là gì

Cái gì mà cần yếu nghĩ bàn? trái đất thì ngày càng nhỏ dại bé như lòng bàn tay, chuyện gì cũng chỉ việc cái chạm lướt nhẹ là đủ “thấy biết” không còn trơn. Có việc gì mà “không thể nghĩ bàn” !

Thế nhưng bao gồm chuyện như đem chiếc núi Tu-di kếch xù kia nhét vào phân tử cải nhỏ dại xíu nọ, như đem toàn thể khối nước tư biển rộng lớn kia… cho vào cái lỗ chân lông… thì chính xác là những chuyện “không thể nghĩ bàn”! Nó kỳ cục! Càng suy nghĩ càng bàn càng dễ dàng điên! bởi nó nằm xung quanh mấy ngàn tỷ đồng mối nối thần kinh, ở ngoài các chất dẫn truyền thần tởm rồi vậy. Nói khác đi, nó nằm tại vị trí “bờ mặt kia” rồi! yêu cầu ‘’đáo bỉ ngạn’’ họa may bắt đầu thấy biết. Khi các vị trí thức thần học, chúng ta của Edward Conze vô tình đọc lướt bản dịch khiếp Kim Cang của ông sẽ kêu lên: Điên! Điên hết rồi! không điên sao được! làm sao “đừng phụ thuộc đâu cả để mà sanh mẫu tâm””, làm sao “nói vậy nhưng chẳng phải vậy” (tức phi/thị danh), như thế nào “diệt độ tất cả chúng sanh cơ mà chẳng có chúng sanh nào được diệt độ cả”…! Điên vượt đi chớ! tuy nhiên Edward Conze bảo không điên đâu. Cứ ‘’ứng dụng’’ đi rồi sẽ thấy hiệu quả, dòng mà ông điện thoại tư vấn là “perfection of wisdom”.

Xem thêm: Dạy Cách Chia Bài Được Liêng Đơn Giản Nhất, Cách Chia Bài Liêng

Kinh Duy-ma-cật sở thuyết, cũng còn được gọi là kinh “Bất khả tư nghì giải thoát” lúc Xá-lợi-phất nêu “thắc mắc”: vật phẩm trống trơn ráng này thì những vị Bồ-tát đang ngồi nghỉ ngơi đâu? Văn -Thù bảo: “từ đây đi về phương Đông, thừa qua số cõi nước những như số cát ba mươi sáu sông Hằng, gồm một quả đât tên là Tu-di Tướng...” ngơi nghỉ đó có nhiều… ghế đẹp có thể mượn được!

Số cát của một dòng sông Hằng ko thôi sẽ là “hằng hà sa số” rồi huống chi đến số cat của tía mươi sáu con sông Hằng – nhưng mà mỗi phân tử cát là 1 cõi nước – để… mượn ghế ngồi cho các vị ý trung nhân tát thì đành đề xuất cười trừ thôi! cần yếu nghĩ bàn!

Dĩ nhiên “ghế ngồi” sinh sống đây chưa phải là ghế ngồi. Xá-lợi-phất mong hỏi “ vai trò, vị trí” của nỗ lực hệ bố tát mới, bồ tát tại gia này rồi sẽ làm gì trong cõi Ta-bà? đương nhiên ngài đã và đang có câu trả lời. Hỏi chỉ để xác định sự quan trọng của rứa hệ học trò bắt đầu này của Phật nhưng thôi.

Cõi Ta-bà này ngày càng ô trược, ngày càng chén nháo, xung đột, chiến tranh, thiên tai, dịch bệnh, đầy lúng túng phiền não đến nỗi bạn ta đã tìm cách di dời sang các hành tinh khác, cõi nước khác… tiếc thay loay hoay mãi vẫn chưa tìm ra! Vậy chỉ với có cách quay trở lại tìm ở chính mình: bội nghịch văn trường đoản cú tánh. Cõi Phật đâu xa. Đâu tất cả Phật sinh hoạt trên núi cao, trong miếu lớn, tương tự như đâu có sức mạnh ở trong khám đa khoa 5 sao?


Thứ bệnh nguy hiểm nhất trong cõi Ta-bà ngày nay đó là SAD. SAD là chữ viết tắt của Stress(căng thẳng) Axiety (lo âu, sợ hãi hãi) và Depression (trầm cảm). Cả cố giới. Ko trừ vị trí nào! Bởi chỗ nào cũng tràn ngặp Tham sân Si. Và những nhà tâm lý trị liệu, các thầy thuốc yêu cầu tìm một bài thuốc “mới” để chữa trị trị: Thiền. Phải, chỉ tất cả thiền hoạ chăng “cứu rỗi” được. Ấy là MBSR (Mindfullness-based găng tay Redaction) cùng MBCT (Meditation-based Cognity Therapy). Thời đại khoa học tiến như vũ bão cơ mà phải dựa vào Thiền mới hy vọng “giải thoát’’ được chẳng đề xuất cũng là “bất khả tứ nghì” đó sao?

Duy-ma-cật bảo: “Một vị Bồ- tát trụ ở pháp môn giải thóat bất khả tứ nghì ấy thì có thể đem núi Tu-di to lớn mà đặt vào hạt cải, không tồn tại bên nào thêm bớt. Tướng trạng núi Tu-di vẫn y nguyên như cũ”…

Chỉ sống trong thiền định, chỉ khi “hành thâm chén Nhã” thì mới có thể thấy được “pháp” Không. Không ở đây không hẳn là ko có. Gồm chớ. Nhưng lại chỉ là giả tướng. Là vì Duyên sanh. Khi nhìn kỹ vào bên trong, nhìn kỹ vào vị trí kia (kiến tướng tá phi tướng), thì ra, nó là chân không. Chân không mà diệu hữu. Núi Tu-di vẫn là núi Tu-di, vẫn rất đẹp đẽ, lừng lững cao chết giả đó, nhưng thực tướng của nó vẫn luôn là Không, là duyên sanh, cũng từ bỏ sỏi đá, từ non sông gió lửa cơ mà ra. Thì hạt cải tí xíu kia cũng chính là chân không, cũng từ đất nước gió lửa cơ mà thành đó thôi. Nó gồm khác gì nhau đâu. Nó gồm phân biệt gì cùng nhau đâu. Bất khả từ bỏ nghị pháp môn đó chính là thấy được cái chân không nhưng mà diệu hữu, diệu hữu cơ mà chân không đó. Tu-di cũng vậy mà hạt cải cũng vậy, nước bốn đại dương cũng vậy nhưng mà lỗ nang lông cũng vậy. Quan sát “phi tướng” thì thấy Như Lai sẽ tủm tỉm cười.

Khi Einstein báu vật chất đó là năng lượng, năng lượng đó là vật chất, có hẳn một phương pháp (E=mc2) để biến hóa vật hóa học thành tích điện và năng lượng thành vật hóa học thì… không phải ai cũng có thể “nghĩ bàn” được. Tương tự như khi đơn vị hoá học bảo chỉ với cha nguyên tố Carbone (C), Hydro (H) với Oxy (O) vẫn “tùy duyên” mà lại thành đường, dấm xuất xắc rượu… ! Nói cho cùng, những thứ điện thoại tư vấn là vật chất hay tích điện nọ kia, các nguyên tố này khác, chẳng qua là tuy thế ‘’trình hiện’’ bên ngoài, tùy duyên thôi. Cũng chỉ là đều electron và neutron quấn quít xà quần, rồi hạt, rồi sóng hỉ hả qua lại kia thôi. Đến một lúc, à há, thế ra “bổn lai vô nhất vật’’!