Cách nói dối không bị phát hiện

Con nói dối phải làm sao?. Đó cũng là nỗi phiền muộn của nhiều bậc cha mẹ khác. Ngay từ khi con còn nhỏ, họ đã không hề dễ dãi với bọn trẻ, luôn nhấn mạnh tầm quan trọng của tính trung thực. Vậy mà oái oăm thay, con họ cứ thường xuyên nói dối họ.Bạn đang xem: Những cách nói dối để đi chơi

“Con chỉ tìm đường sống thôi”

Lâm Anh, con trai anh, rất hay bịa lý do để xin tiền. Khi thì cậu bảo lỡ làm hỏng điện thoại của bạn nên phải đền, lúc thì nói muốn giúp đỡ một bạn/cô/chú có hoàn cảnh khó khăn, khi lại bảo lỡ tay làm mất số tiền mẹ cho đóng học…. Vì Lâm Anh luôn là con ngoan, trò giỏi, không có “tiền án tiền sự” gì nên vợ chồng Hiếu chẳng bao giờ nghi ngờ, cho đến khi phát hiện ra sự thật.

Bạn đang xem: Cách nói dối không bị phát hiện

Một sự tình cờ giúp anh Hiếu phát hiện, cậu con trai 17 tuổi ngoan ngoãn, học giỏi của mình hóa ra lại là kẻ nói dối thành thần. “Cứ nghĩ đến vẻ mặt thật thà, thơ ngây của nó những khi kể với tôi chuyện bịa là tôi giận muốn phát điên, và buồn muốn chết”, Hiếu nói.

Bị trách mắng nặng nề và thấy bố mẹ thất vọng quá mức về mình, cậu học trò bật khóc và kêu lên: “Con có muốn thế đâu. Chẳng qua con cũng chỉ tìm đường sống thôi!”. Những lời đao to búa lớn của đứa con trai tuổi ẩm ương khiến Hiếu bất ngờ và càng nổi giận. Nhưng rồi bản năng làm bố khiến anh nhận ra có thông điệp trong lời con. Chờ khi bình tĩnh lại, Hiếu đã có một cuộc tâm tình với con trai và lần đầu tiên cân nhắc những gì con nói.

Lâm Anh nhiều lần đề xuất “nới rộng” khoản tiền đó nhưng không được, bởi anh Hiếu cho rằng con cầm tiền nhiều dễ hư. Không muốn là “kẻ lạc loài” giữa các bạn, Lâm Anh nghĩ cách “kiếm”, nhưng chẳng bịa ra được khoản thu nào liên quan đến việc học vì bố mẹ giữ liên lạc rất chặt với các thầy cô. Cậu cũng không “ăn bớt” được qua mua bán vì hễ cậu cần gì là mẹ mua cho chứ không đưa tiền. Tiết kiêm tiền ăn sáng cũng không thể vì cả bữa sáng cũng do mẹ mua nốt.

 


*

Trước giờ, vợ chồng Hiếu rất khắt khe với con về tiền bạc. Mọi thứ cần cho con, anh chị đều cung cấp đủ và toàn mua đồ tốt. Có điều, sống ở Hà Nội, ở cái tuổi giao lưu nhiều, Lâm Anh cần có tiền để thỉnh thoảng cùng bạn uống nước, ăn kem, hay mua quà tặng bạn gái. Nhưng 100.000 đồng mỗi tháng là khoản duy nhất cậu được bố mẹ đưa, dành cho những tình huống bất thường. Thế là Lâm Anh phải huy động chất xám và trí tưởng tượng để tạo ra những câu chuyện bịa…

Nói dối vì quá sợ !

“Chẳng có gì khó hiểu khi cậu bé ấy thường xuyên nói dối”, thạc sĩ Linh Nga nói. Chính bố mẹ đã đẩy cậu bé đến “giải pháp” đó. Theo chuyên gia này, trẻ nói dối hay không phụ thuộc rất nhiều vào cách hành xử của bố mẹ, thái độ bố mẹ đối với sai lầm của trẻ. Nếu chỉ ngăn cấm và trừng phạt một cách cứng nhắc, trẻ tất yếu sẽ dùng sự dối trá như một cách đối phó.

Xem thêm: Nên Mua Áo Sơ Mi Nữ Ở Đâu - 8 Địa Chỉ Bán Áo Sơ Mi Nữ Công Sở Đẹp Nhất Tphcm

Nhiều khi, không chỉ phụ huynh mà ngay cả thầy cô giáo cũng vô tình “dạy” trẻ nói dối. Điều này thường liên quan đến chuyện bảo đảm thành tích cho lớp. Ở rất nhiều trường tiểu học, học sinh có hai bộ vở, trong đó một bộ thỉnh thoảng các cháu làm bài tập thật sạch đẹp vào đó, rồi cô giáo cất đi, chỉ trình cho cấp trên kiểm tra, . Còn vở mà các cháu thực sự dùng hằng ngày thi được viết xấu và sai một cách “thoải mái” hơn. Ít nhiều, đó cũng là một kiểu dối để đối phó.

Trước quy định cấm dạy thêm học thêm, nhiều cô chủ nhiệm phát cho học sinh tờ đơn “xin cô giáo giúp quản lý cháu ngoài giờ vì phụ huynh không có điều kiện đón con sớm”, thực chất là đơn tự nguyện xin học thêm, về cho cha mẹ điền rồi ký vào. Học sinh lớp lớn nhiều cháu biết thừa tờ đơn ấy thực chất là gì. Cháu Ngọc (9 tuổi, Linh Đàm, Hà Nội), thậm chí còn giải thích với mẹ: “Cứ giả vờ thế để thanh tra khỏi phạt mẹ ạ”.

 


*

Con nói dối, những tình huống khiến bố mẹ phải suy ngẫm !

Bác thanh tra đến, nói chuyện vui vẻ cho cả lớp “mất cảnh giác” rồi hỏi có ai đi học thêm do cô chủ nhiệm dạy không. Một cô bé hớn hở giơ tay nhận ngay. Lập tức các bạn khác đưa ngón tay lên môi “suỵt suỵt”, có bạn còn hét lên nhắc “sao cô đã dặn nói không rồi mà cậu còn nói có”…

“Không nói dối thì con ‘tự kỷ’ mất!”

Ngoài giờ học, cô bé Nhã Uyên phải về ngay nhà. Uyên được phép dự sinh nhật những người bạn thân thiết nhưng phải có mặt ở nhà trước 21h. Đừng hòng bịa thêm sinh nhật của ai vì thông tin kiểu này, chị Diệp nắm rất rõ. Thỉnh thoảng, Nhã Uyên được phép tổ chức ăn uống ở nhà, mời các bạn đến, còn chuyện ra ngoài thì hạn chế tối đa.

Bị quát mắng khi sự thật vỡ lở, Nhã Uyên cãi trong nước mắt: “Tại bố mẹ khó tính quá, bây giờ là thời nào mà bố mẹ còn cấm cung con. Nếu không nói dối để đi chơi thì con đến tự kỷ mất. Bố mẹ có biết, bỏ một buổi tiếng Anh để đi chơi là sau đó con phải thức đêm tự học để bù lại không? Nếu bố mẹ đỡ khó hơn, con sẽ vẫn học tốt, nhưng không phải đi chơi mà như đi ăn trộm nữa”.