ĐÁNH GIÁ VỀ LƯU BỊ

This entry was posted on tháng Mười 16, 2015, in lịch sử phương Đông & tagged lưu giữ Bị, Tam quốc, Tam quốc diễn nghĩa, Tào Tháo. Bookmark the permalink.6 bình luận
" data-medium-file="https://oimlya.comdotcom.files.wordpress.com/2015/10/ket-nghia-dao-vien.jpg?w=300" data-large-file="https://oimlya.comdotcom.files.wordpress.com/2015/10/ket-nghia-dao-vien.jpg?w=551" class="size-large wp-image-7329" src="https://oimlya.comdotcom.files.wordpress.com/2015/10/ket-nghia-dao-vien.jpg?w=551&h=277" alt="Kết nghĩa Đào Viên" srcset="https://oimlya.comdotcom.files.wordpress.com/2015/10/ket-nghia-dao-vien.jpg?w=551&h=277 551w, https://oimlya.comdotcom.files.wordpress.com/2015/10/ket-nghia-dao-vien.jpg?w=1102&h=554 1102w, https://oimlya.comdotcom.files.wordpress.com/2015/10/ket-nghia-dao-vien.jpg?w=150&h=75 150w, https://oimlya.comdotcom.files.wordpress.com/2015/10/ket-nghia-dao-vien.jpg?w=300&h=151 300w, https://oimlya.comdotcom.files.wordpress.com/2015/10/ket-nghia-dao-vien.jpg?w=768&h=386 768w, https://oimlya.comdotcom.files.wordpress.com/2015/10/ket-nghia-dao-vien.jpg?w=1024&h=515 1024w" sizes="(max-width: 551px) 100vw, 551px" /> Kết nghĩa Đào Viên


Đặng Thành

Thời kỳ Tam Quốc bắt đầu vào năm 220 khi bên Tào Ngụy được ra đời (1) và chấm dứt vào năm 280 khi bên Ngô sụp đổ (2).

Bạn đang xem: Đánh giá về lưu bị

Tuy nhiên theo trần Thọ (3), tác giả của bộ chính sử Tam Quốc Chí được biên soạn vào nuốm kỷ thứ 3 thì thời đại Tam Quốc ban đầu từ năm 189 mang đến năm 280. Toàn cục tác phẩm có 66 quyển với ngôn từ đề cập về cuộc sống và sự nghiệp của những nhân vật lịch sử vẻ vang trong thời đại này. Công trình được người đương thời nhận xét rất cao với được xếp vào list Nhị Thập Tứ Sử (4). Trong khi tác phẩm còn ảnh hưởng rất sâu rộng, làm nền tảng cho bộ tiểu thuyết TAM QUỐC DIỄN NGHĨA khét tiếng của La tiệm Trung được viết vào cụ kỷ 14. Dưới ngòi cây bút của tác giả, lưu Bị là 1 trong những vị vua hiền, một vị vua đầy lòng nhân ái, luôn lấy nhân nghĩa có tác dụng cứu cánh mang lại cuộc đời. Tuy vậy nhiều sự kiện xẩy ra trong cuộc sống của vị vua này sẽ không đủ biện minh cho mục đích sau cùng mà ông quyết theo đuổi.

Ở đây shop chúng tôi không lấn sân vào vết xe của nhiều phần người Tống: thấy lưu Bị thất bại, người Tống chau mày, đến đoạn Tào Tháo chiến bại họ lại vui mừng vì đa số dân bọn chúng bị ảnh hưởng rất nhiều vì cuốn tiểu thuyết Tam Quốc Diễn Nghĩa của La cửa hàng Trung với cuốn sử chủ yếu trị bốn trị Thông giám (5) vày Tư Mã Quang công ty biên. Nói khác đi, công ty chúng tôi cố gắng dựa vào chính sử Tam Quốc Chí của  nai lưng Thọchú thích hợp của Bùi Tùng đưa ra (6) để nêu lên những nét đặc trưng của cuộc đời và sự nghiệp của giữ Bị trong thời đại Tam Quốc.

THÂN THẾ

Lưu Bị (刘备) (161-223) tự Huyền Đức (玄德), bạn ở quận Trác nay thuộc tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc. Ông là bé của lưu Hoằng, cháu Lưu Hùng; nhỏ cháu đời sau của Trung tô Tĩnh vương Lưu thắng (7) thuộc cái dõi hoàng tộc đơn vị Hán. Đến đời lưu giữ Bị, cơ nghiệp bên Hán suy tàn; ông mồ côi phụ vương từ nhỏ, cùng chị em sống bằng nghề đan giày, bện chiếu. Năm 15 tuổi, lưu lại Bị được bà mẹ gửi đi học cùng với người đồng tông là giữ Đức Nhiên với Công Tôn Toản. Phụ thân của giữ Đức Nhiên thường chu cấp cho cho lưu Bị ăn uống học. Công Tôn Toản với Lưu Bị là chúng ta rất thân. Công Tôn Toản các tuổi hơn bắt buộc Lưu Bị coi như anh trai.

KHỞI NGHIỆP

Lưu Bị không ham mê đọc sách chỉ say mê cưỡi ngựa, ca hát và mặc quần áo đẹp. Vóc bạn ông to lớn (1,72m: theo Tam Quốc Chí, è cổ Thọ), dung mạo nổi bật và khác thường. Tính cách ông trầm mặc không nhiều nói, mừng giận không lòi ra mặt. Ông tất cả chí lớn, ưng ý kết giao với hero hào kiệt trong trần giới (8) và được không ít người trẻ con tuổi vây quanh. 

Lưu Bị cùng Quan Vũ (9) với Trương Phi đối xử cùng nhau như anh em và vào suốt cuộc đời của lưu lại Bị, ông đã không còn lòng sống do họ. Khởi đầu khởi nghiệp, có hai công ty buôn ngựa ở vùng Trác Quận là Trương cố Bình cùng Tô tuy nhiên tài trợ tiền với vàng giúp giữ Bị mua con ngữa và binh khí, nhờ vào vậy lưu lại Bị bắt đầu tập hợp được một số binh lính.

Năm 184, Trương Giác đứng đầu cuộc khởi nghĩa Khăn Vàng (giặc Hoàng Cân) nổi dậy phòng triều đình. Nhờ vào tham gia chiến dịch chống quân nổi lên thành công, lưu lại Bị được thăng huyện úy huyện An Hỉ (10), sau thăng chức Cao Đường lệnh cấp cho huyện trưởng. Không lâu sau đó, Đại tướng Hà Tiến cử Đô úy tiệm Khâu Nghị cho An Dương tuyển mộ binh. Lưu Bị kéo rồi dẫn quân dẹp giặc Khăn tiến thưởng ở Hạ Bi với ông được phong có tác dụng Hạ Mật thừa. Quân giặc lại cho quấy nhiễu, giữ Bị chạy sang nương nhờ các bạn cũ là Trung lang tướng Công Tôn Toản. Công Tôn Toản dâng biểu tiến cử ông làm cho Biệt bộ Tư mã rồi điều ông quý phái giúp sản phẩm sử Thanh Châu là Điền Khải ngăn chặn lại Viên Thiệu. lưu Bị lập được nhiều chiến công buộc phải Điền Khải cho giữ chức Bình Nguyên lệnh, sau thăng lên Bình Nguyên tướng. Giữ Bị chỉ định Quan Vân Trường cùng Trương Phi làm Biệt bộ Tư mã, thống lĩnh quân nhóm của giữ Bị (chỉ trên danh nghĩa).

Năm 190, Viên Thiệu tập họp chư hầu tấn công Đổng Trác. Giữ Bị và Công Tôn Toản ko đến tham dự tiệc minh với chư hầu như La quán Trung mô tả trong Tam Quốc Diễn Nghĩa.

 TIẾP QUẢN TỪ CHÂU

Cùng thời gian Đào Khiêm đánh Khuyết Tuyên thì xảy ra vụ án mạng Tào Tung (cha Tào Tháo). Giữa năm 193, Tào Tung từ Lạc Dương tới Lang Nha định chăm sóc lão. Đoàn fan mang theo rộng 100 xe pháo vàng bạc đãi châu báu (11) với khi đi ngang qua Từ Châu, Tào Tung bị bộ tướng của Đào Khiêm là Trương cương giết và cướp hết hành lý.

Tào cởi nghe tin thân phụ bị hại ở trường đoản cú Châu cho rằng Đào Khiêm đồng mưu với thủ hạ giết cha mình phải quyết chổ chính giữa báo thù. Ông rước cớ Đào khiêm ủng hộ triều đình vị thủ hạ của Đổng Trác nắm quyền sinh sống Trường An và vấn đề Đào Khiêm mật giao với Khuyết Tuyên (12) bắt buộc Tào tháo điều hơn nhị mươi nghìn quân tiến tấn công Từ Châu.

Sau những ngày chiến đấu, quân Tào chỉ chiếm hơn 10 thành và vượt mặt quân Đào Khiêm làm việc Bành Thành, giết hơn 10 ngàn quân từ Châu; do vậy nước sông Hán Thủy ko chảy được (13). Tự Châu Mục Đào Khiêm rút quân vào thành Đan Dương nắm thủ đồng thời ước cứu máy sử Thanh Châu là Điền Khải. Điền Khải lúc đó hiện giờ đang bị Viên Thiệu vây đánh đề nghị ông đã mong cứu tướng duy trì Bình Nguyên là Công Tôn Toản. Tướng Toản cử giữ Bị thuộc Quan Vũ cùng Trương Phi đi cứu vãn Thanh Châu. Cùng lúc Công Tôn Toản được tin Đào Khiêm ước cứu buộc phải ông cử giữ Bị nạm quân đi giúp đỡ Từ Châu trước. Lúc đó quân số của lưu lại Bị có hơn một ngàn quân cùng rất đám né binh tạp nhạp tín đồ Ô hoàn ở U Châu rồi lại được Đào Khiêm cấp cho cho 4.000 quân nữa buộc phải ông bỏ Điền Khải theo về với Đào Khiêm và thuộc Đào Khiêm tử thủ nghỉ ngơi Đan Dương. Tào cởi vây đánh nhiều ngày nhưng ko có gì phá được thành, ông ngay tức khắc trút hận thù lên dân thường xuyên vô tội và sai bảo tàn gần kề hơn một trăm ngàn con người ở năm thành đề cập cả nhiều người dân dân từ bỏ Thiểm Tây chạy thông qua đó lánh nạn Lý Thôi – Quách Dĩ cũng trở thành giết (14).

Thuộc hạ của Tào cởi là trằn Cung với Trương Mạo nhận thấy Tào cởi quá tàn khốc nên tôn Lã tía làm minh chủ, giữ lại chức sản phẩm công nghệ sử Duyện Châu với giao 100 nghìn quân kháng lại quyền năng hùng mạnh mẽ của Tào Tháo. Lã cha lấy Bộc Dương làm phiên bản doanh rồi với quân tấn công chiếm đa số các thành trì của Tào Tháo không tính 3 thành còn trung thành với Tào túa là yên Thành, Đông A và Phạm Huyện, Lã cha chưa xâm chiếm được. Cảm nhận hung tin, Tào dỡ liền vứt Từ Châu với quân về giúp đỡ Duyện Châu tuy nhiên mãi đến năm 195 ông new bình định kết thúc vùng đất trước đây do ông cai quản.

Qua trận đánh đưa ra quyết định với quân Tào, Đào khiêm rất cảm phục tấm lòng vị nghĩa của giữ Bị nên ông tất cả ý tiến cử lưu lại Bị vào phục vụ Từ Châu Mục thay mình điều hành quản lý Từ Châu.

Lưu Bị, 1 phần biết rõ lực lượng của mình còn yếu không đủ sức phản kháng lại lực lượng hùng mạnh mẽ của quân Tào và những lực lượng khác vẫn dòm ngó từ Châu; 1 phần vì tính khiêm nhường chũm hữu áp dụng không đúng vào lúc của lưu lại Bị yêu cầu ông lắc đầu không tiếp cai quản Từ Châu và ý kiến đề xuất Đào Khiêm trao tự Châu đến Viên Thuật là người dân có đủ năng lực đảm bảo an toàn Từ Châu. Đào Khiêm hỏi chủ ý của Khổng Dung (15) tuy nhiên Khổng Dung không đống ý với lưu Bị bởi ông nhận định rằng Viên Thuật không đủ tiềm năng để giữ lại Từ Châu khỏi rơi vào cảnh vòng xoáy của quân Tào. Sau cuối ông vẫn không đủ can đảm nhận, đề nghị Đào Khiêm ý kiến đề xuất Lưu Bị rước quân đóng góp ở đái Bái để đảm bảo an toàn Từ Châu và ông đã nhận lời.

Năm 194 thời Hán Hiến Đế, tự Châu Mục Đào Khiêm bị bệnh qua đời. Trằn Đăng và nhiều người khác mong Lưu Bị lên nuốm nhưng giữ Bị vẫn không đủ can đảm nhận nhiệm vụ đó. Cuối cùng, Khổng Dung thuyết phục được giữ Bị với ông gật đầu tiếp quản ngại Từ châu với dùng cho Từ Châu Mục; và đây là căn cứ trước tiên của lưu Bị.

MẤT TỪ CHÂU

Mùa xuân năm 195, Tào cởi quyết định chuyển đổi chiến thuật tiến công Lã Bố: ông chia quân làm các cánh, dương đông kích tây khiến Lã tía hoang mang. Một khía cạnh Tào túa điều quân tiến công Định Đào, Lã ba vội vàng với quân đi cứu. Đến mùa hạ, ông lại tấn công Cự Dã. Lữ Bố mang trong mình một vạn quân tự Định Đào cứu vãn viện Cự Dã. Tào Tháo sắp xếp quân mai phục vượt mặt Lã Bố trên đường chuyển quân rồi thúc quân chỉ chiếm lấy Định Đào. Lữ tía và trằn Cung rút quân về Đông Mân, Tào cởi hạ thành Cự Dã. Trong lúc Lã Bố hoang mang và sợ hãi chưa nghĩ về ra phương pháp ứng phó thì Tào tháo điều quân đánh chiếm các thành trì bé dại ở Duyện Châu. Thuộc đường, Lữ cha dẫn quân chạy tới từ Châu theo lưu giữ Bị. Ông đón rước Lã cha và cho Lã tía đóng quân nghỉ ngơi Tiểu Bái, một quận bao gồm tính cách kế hoạch thuộc Dự Châu. Đó là một sai lầm vô cùng lớn lao mà về sau Lưu Bị đề xuất trả giá mắc cho cuộc đời làm chủ yếu trị của ông.

Năm 196, trong triều đình công ty Hán ngơi nghỉ Trường An xẩy ra loạn lạc. Hán Hiến Đế trốn ngoài sự kềm kẹp của Lý Thôi – Quách Dĩ chạy về phía đông. Không bỏ dở cơ hội ngàn vàng, Tào túa đón Hán Hiến Đế đưa về Hứa Xương, đem danh nghĩa Thiên Tử nhằm sai khiến chư hầu. Tiếp nối ông nhân danh Hán Hiến Đế phong chức mang đến Lưu Bị cùng Lưu Bị tiếp nhận tước vị bởi vì Tào toá ban phong.

Cùng lúc đó Viên Thuật sinh hoạt Dương Châu mang quân tiến công Từ Châu. Lưu giữ Bị cử Trương Phi ở lại giữ Hạ suy bì (thủ phủ Từ Châu) còn ông điều quân giao chiến cùng với Viên Thuật nghỉ ngơi Thạch Đình thuộc thị xã Hoài Âm rộng một tháng không phân thắng bại. Nhân cơ hội hai tướng giữ Hạ bì là Trương Phi với Tào Báo bất hòa (16), Lã bố thừa cơ sở hữu quân tập kích Hạ suy bì và toàn thắng. Vợ con của lưu giữ Bị bị Lã cha bắt. Lưu Bị mang quân quay trở lại định lấn chiếm lại Hạ suy bì nhưng bị Lã Bố vượt mặt phải lui quân về Quảng Lăng; lại bị Viên Thuật truy kích bắt buộc Lưu Bị đề xuất chạy ra Hải Tây. Trong gắng cùng, giữ Bị đành về bên Từ Châu đầu mặt hàng Lã Bố.

Theo Ngụy thư: những tướng dưới quyền Lã ba cho lưu giữ Bị là người phản phúc nặng nề dung yêu cầu khuyên Lã tía sớm trừ đi mà lại Lã ba không nghe. Ông dành riêng với lưu lại Bị về chuyện chẳng lành đó. Lưu Bị khôn xiết sợ hãi, ông phái người đến xin Lã cha đóng quân sinh sống Tiểu Bái với Lã tía chấp thuận. Lã tía tự xưng là Châu Mục trường đoản cú Châu cùng cử lưu lại Bị có tác dụng Thứ sử Dự Châu (17). Ko ngờ về sau chính ông lại chết vì một lời gièm pha pha của lưu Bị.

VIÊN MÔN XẠ KÍCH

Năm 196, cỗ tướng của Lã ba là Hách Manh nghe theo lời xúi giục của Viên Thuật phản bội nhưng cuối cùng Lã cha dẹp được cuộc nổi loàn đó. Không giết thịt được Lã Bố, Viên Thuật trở mặt làm cho thân, xin kết sui gia với Lã Bố. Vì chưng tình núm lúc đó không được cho phép đánh lại Viên Thuật buộc phải ông dìm lời.Viên Thuật thấy kéo được Lã tía về phe mình đề nghị ông không đúng Kỳ Linh mang 30 ngàn quân tiến công Tiểu Bái để diệt trừ Lưu Bị. Trước tình thế nguy ngập, giữ Bị ước cứu Lã Bố. Ông chỉ sở hữu 1.000 quân với 200 quân kỵ tới tè Bái nhằm buộc hai bên hoà giải. Lữ tía sai cắn kích trường đoản cú xa 150 bước và giao hẹn: trường hợp ông bắn trúng ngạnh kích thì 2 bên phải giảng hoà. Nếu một mặt không chịu hòa, ông đã theo bên kia đánh lại. Sau đó Lã cha lùi lại giương cung phun trúng ngạnh kích. Lưu Bị khôn xiết cám ơn ông, còn Kỳ Linh thấy Lã ba kiêu dũng, không đủ can đảm làm trái ý nên mang quân về.

Năm 198, lực lượng của lưu lại Bị làm việc Tiểu Bái lên tới hàng vạn quân khiến cho Lã Bố sợ hãi nên ông lại giảng hòa cùng với Viên Thuật và nhận lời tấn công Lưu Bị. Ông điều nhì tướng Cao Thuận cùng Trương Liêu mang quân tiến công Tiểu Bái. Giữ Bị không kháng trả nổi cần bỏ thành và gia quyến chạy về phía tây rồi sai bạn cầu cứu giúp Tào Tháo. Tào toá cử tướng mạo Hạ Hầu Đôn sở hữu quân cứu giúp Lưu Bị. Quân hai bên đụng độ ở Từ Châu. Lã bố dẫn quân ra đối địch, vượt mặt tướng Hạ Hầu Đôn.

HÃM THÀNH HẠ BÌ

Tháng 9 năm 198, Tào túa đích thân thuộc Lưu Bị với quân tiến đánh Từ Châu. Mon 10 năm đó quân Tào hạ được Bành Thành. è Cung khuyên răn Lã cha mang quân ra đón đánh địch trước lúc quân Tào tiến mang lại thành Hạ so bì (thủ phủ của từ Châu) tuy vậy Lã tía không nghe, chờ quân Tào mang đến thành bắt đầu giao chiến. Sau đó, quân Tào tiến đến Hạ Bì, Lã cha mang quân kỵ ra nghênh chiến; tuy nhiên sau vài ba trận giao tranh, Lã ba thua phải rút vào thành Hạ suy bì cố thủ rồi không đúng sứ cầu viện Viên Thuật cùng Trương Dương.

Tào cởi gởi thơ dụ hàng dẫu vậy Trần Cung khuyên ông không nên hàng với hiến kế phân tách quân phòng cự. Quân Tào vây hãm thành Hạ tị nạnh một mon nhưng không vấn đề gì hạ được thành. Tào Tháo bao gồm ý ao ước lui quân tuy nhiên Tuân Du cùng Quách Gia khuyên ông nên đánh gấp. Tào tháo theo kế của hai ông, sai quân khơi chiếc chảy của sông Nghi Thủy cùng sông Tứ Thủy đổ nước vào thành Hạ Bì. Thành ngập nước, Lã ba rút lên lầu Bạch Môn cụ thủ, đợi quân cứu viện… nhưng viện binh tương hỗ của Viên Thuật không lúc nào đến (18). Tới bước đường cùng, Lã tía đưa vk mình cho nhờ quan Vũ nói giúp với Tào Tháo…Nhìn người đàn bà đẹp, Tào Tháo vừa lòng và bảo quản cho mình nhưng mà vẫn bao vây thành Hạ suy bì (19). Đúng cơ hội đó, Trương Dương khởi binh cứu Lã bố nhưng ông bị tùy tướng của chính mình là Dương Xú giết chết để đầu hàng Tào Tháo.

Thủ hạ của Lã tía là Hầu Thành trước kia bị Lã bố trách vạc nên oán thù hận liền bất ngờ bắt trói è cổ Cung và Cao Thuận rồi xuất hiện thành Hạ tị nạnh đầu hàng quân Tào. Tào túa cùng lưu giữ Bị thúc con ngữa vào thành. Lã Bố mong mỏi đầu sản phẩm Tào dỡ và ông nhờ Lưu Bị nói giúp nhưng… lưu Bị cù lưng, ông khuyên Tào Tháo phải giết Lã ba vì theo ông, Lã ba là fan phản phúc: giết chủ soái và phụ thân nuôi bản thân (Đình Nguyên với Đổng Trác). Tào cởi nghe theo lời lưu Bị mang đến hành quyết Lã Bố, người đã tối thiểu một lần cứu giúp mạng lưu Bị (20). Các tướng bên dưới quyền ông là è Cung với Cao Thuận cũng bị chém; chỉ bao gồm Trương Liêu đầu mặt hàng Tào cởi nên không xẩy ra giết và về sau trở nên danh tướng bên Tào Ngụy

CHIẾM LẠI TỪ CHÂU VÀ LY KHAI TÀO THÁO

Tào toá và lưu Bị thu binh về hứa hẹn Xương. Ông ko trả lại từ Châu đến Lưu Bị nhưng mà cử Xa Trụ trấn giữ. Tào Tháo phong phú Bị làm cho Tả tướng mạo quân và giữ ông làm việc lại hẹn Xương nhằm kềm chế.

Việc Tào túa khuynh hòn đảo triều đình công ty Hán khiến Quốc cửu Đổng quá bất mãn. Năm 199, Đổng thừa ngầm link với lưu lại Bị để chờ cơ hội lật đổ Tào Tháo. Hiện nay lực lượng của Viên Thuật trong triệu chứng sức thuộc lực kiệt bắt buộc ông bỏ Hoài nam giới lên Hà Bắc nhằm nhường ngôi hoàng đế cho anh là Viên Thiệu. Lưu giữ Bị xin Tào dỡ đi đánh Viên Thuật và Tào cởi chấp thuận. Ông phái lưu lại Bị thuộc Quan Vũ và Trương Phi mang hơn 1.000 quân chặn đánh Viên Thuật sinh sống Từ Châu. Đây là sai trái lớn độc nhất trong cuộc đời làm bao gồm trị của Tào tháo dỡ khi ông sơ xuất phê chuẩn chỉnh đề nghị của lưu lại Bị xin sở hữu quân đi dẹp giặc. Thuở đầu Tào túa không suy nghĩ hậu quả khôn cùng tai hại của bài toán ông cử lưu lại Bị thuộc Quan Vũ cùng Trương Phi đi tiến công Viên Thuật; ngay trong khi Đổng Chiêu can vì không muốn cho giữ Bị ra khỏi Hứa Xương, Tào dỡ cũng chỉ nói ngắn gọn:” Ta đã ưa chuộng cho lưu giữ Bị đi rồi, hiện giờ không tiện thay đổi.” tính đến khi cả Trình Dục cùng Quách Gia đi tìm kiếm Tào túa và nêu ra được ý then chốt: “Lưu Bị mượn quân, e tất cả ý khác” thì Tào Tháo mới tỉnh ngộ, ông nói với vẻ ăn năn hận:“Muộn rồi! Giờ bao gồm đuổi theo cũng không kịp.”

Viên Thuật bị giữ Bị vượt mặt phải trở lại và khi đến Giang Đình, giải pháp Thọ Xuân 80 dặm, ông bệnh tật qua đời. Từ bỏ Lục, thủ hạ của Viên Thuật đem ngọc tỉ truyền quốc (ấn triện được gia công bằng ngọc, tượng trưng cho quyền lực tối cao của các hoàng đế và được lưu truyền qua không ít triều đại trong lịch sử Trung Quốc) dâng đến Tào Tháo.

Xem thêm: Cách Làm Eo Thon Gọn Và Vùng Bụng Săn Chắc, Cách Để Có Vòng Eo Nhỏ Hơn (Kèm Ảnh)

Âm mưu lật đổ Tào toá của Đổng vượt ở hẹn Xương bị bại lộ, Đổng vượt bị Tào toá giết cả họ. Nhân thời cơ đánh chiến thắng Viên Thuật cùng vụ trọng án Đổng Thừa cùng với đánh giá và nhận định của Tào tháo về nhỏ người tiềm ẩn của giữ Bị (“Nay hero trong cõi tục chỉ gồm sứ quân và cởi này”), ông quyết trọng điểm ra đi và bằng lòng ly khai Tào cởi rồi bất thần mang quân đánh chiếm Từ Châu, làm thịt Xa Trụ. Năm 200, giữ Bị chỉ định Quan Vũ có tác dụng Thái thú Hạ Bì; Tào cởi tức giận có quân tấn công gấp từ Châu. Lưu Bị không phòng trả nổi buộc phải bỏ chạy sang trọng Hà Bắc theo Viên Thiệu (Theo chú thích của Bùi Tùng chi trong Ngụy thư, giữ Bị về với Viên Thiệu được thân phụ con Viên Thiệu tận tâm cung kính, trọng vọng). Trương Phi trốn về Nhữ nam còn quan Vũ không có đường chạy cần đầu mặt hàng Tào Tháo. Gia quyến của giữ Bị gần như bị Tào cởi bắt. Từ Châu rơi vào tình thế tay Tào tháo và ông làm chủ địa bàn rộng lớn ở Trung Nguyên; đồng ý ở thế đương đầu với lực lượng hùng mạnh của Viên Thiệu.

LIÊN KẾT VỚI TƯỚNG KHĂN VÀNG CUNG ĐÔ Ở NHỮ NAM 

Sau trận Diên Tân, Tào cởi và Viên Thiệu trợ thì hưu chiến. Lưu giữ Bị nhận ra Viên Thiệu không đủ kỹ năng để phòng trả Tào Tháo đề xuất ông xin Viên Thiệu được thanh lịch Nhữ nam giới để tổ chức du kích tấn công sau sống lưng quân Tào. Viên Thiệu chấp thuận. Quan Vũ ở mặt Tào sau khi lập công trả ơn mang đến Tào Tháo, quan tiền Vũ cũng trốn đi tìm kiếm Lưu Bị và cả hai bằng hữu tái ngộ với Trương Phi tại Nhữ Nam.

Lưu Bị liên kết với tướng Khăn quà là Cung Đô sinh sống Nhữ Nam. Tào tháo tự với đại quân tiến tấn công Nhữ Nam với giết bị tiêu diệt tướng Cung Đô. Lưu Bị không chống trả nổi đề nghị bỏ chạy về kinh Châu theo lưu giữ Biểu và được lưu lại Biểu đến trấn giữ lại ở Tân Dã, một thị xã tiền đồn chống quân Tào làm việc phương Bắc.

“LONG TRUNG ĐỐI” CỦA MƯU THẦN GIA CÁT LƯỢNG

Tình cố lúc bấy giờ tình tiết khá phức tạp: Tào toá đã thống tốt nhất trung nguyên, thanh cố kỉnh vang dội từ miền bắc bộ đến miền nam. Tôn Quyền ngự trị vùng đất phú quý Giang Đông với vị trí hiểm trở với đã truyền được cha đời vua. Riêng lưu giữ Bị sau một thời gian dài hơn nửa đời bạn phấn đấu vẫn chưa tồn tại một địa thế căn cứ địa nào nhằm từ kia khả dĩ cấu hình thiết lập được một tổ chức chính quyền mới, ko kể huyện Tân Dã, vị trí Lưu Biểu đến ở nhờ để phòng đỡ quân Tào chứ không hẳn là địa thế căn cứ địa của riêng ông.

Tại Tân Dã, lưu Bị lành mạnh và tích cực chiêu nạp hiền tài hầu góp ông dứt nghiệp bá vương vãi của mình. Qua lời giới thiệu của tư Mã Huy và Từ thứ (21), lưu Bị ba lần tìm tới Long Trung(nay là Tương Dương, hồ nước Bắc) thỉnh giáo Gia cat Lượng (22), một công dụng kiệt xuất của thời đại Tam Quốc giúp ông làm giải pháp nào phục sinh lại cơ nghiệp công ty Hán. Trong khi Thượng đế tạo nên Khổng Minh Gia mèo Lượng sẽ giúp đỡ riêng mang đến Lưu Bị kiến thiết một vương triều bắt đầu và…lịch sử ban đầu chuyển hướng. Lưu Bị tôn Gia cat Lượng làm cho Quân sư. Lúc bấy giờ Lưu Bị vẫn 46 tuổi, còn Gia cát Lượng bắt đầu 26 tuổi . Gia cát Lượng cùng ông bí mật thảo luận vềchính sách dựng nước và giữ nước. Gia mèo lượng qui hoạch kế hoạch cho lưu lại Bị:” liên kết với Tôn Quyền, tiếp quản tởm Châu, chiếm phần lấy Ích Châu và hạn chế lại Tào Tháo”. Từ đó Lưu Bị coi cuộc đàm luận bí mật kia là tư tưởng chiến lược để thống nhất thiên hạ.

TÀO THÁO VÀO gớm CHÂU 

Mùa xuân năm kiến An sản phẩm XIII (năm 208), Tôn Quyền tiến hành quy hoạch kế hoạch của Lỗ Túc và Cam Ninh chuyển quân vào Giang Hạ, tàn phá thành trì, giết thịt tướng Hoàng Tổ (Thái thú Giang Hạ) và giết dân chúng hết sức dã man (Chiến dịch thứ thành). Sau lần tiến công phá này, Tôn Quyền bao gồm ý muốn chia quân chiếm phần đóng Giang Hạ, cơ mà theo lời khuyên răn của Trương Chiêu (mưu sĩ của Tôn Quyền), ông bỏ Giang Hạ rút quân về Giang Đông. 

Để tiến tấn công Giang Hạ, Tôn Quyền mang cớ báo thù cho phụ vương (Tôn Kiên bị tên lạc chết trong trận đánh với Hoàng Tổ) nhưng vì sao chính vẫn chính là Tôn Quyền muốn xâm chiếm Kinh Châu.

Vào mon bảy năm kiến An đồ vật XIII, Tào dỡ đem đại quân đánh Lưu Biểu. Cũng vào thời gian này, giữ Biểu bi bệnh nguy kịch và qua đời trong thời điểm tháng tám. Trước lúc lâm chung, lưu giữ Biểu vẫn khẩn mong Lưu Bị tiếp quản gớm Châu nhưng mà Lưu Bị khôn khéo từ chối. Theo lời chú dẫn Ngụy thư của Bùi Tùng đưa ra trong Tam Quốc Chí, phần Tiên nhà truyện, Bùi Tùng chi không vượt nhận việc này vị trong thời gian Lưu Bị đóng góp quân sinh sống Phàn Thành, kĩ năng Kinh Châu theo về với lưu lại Bị càng ngày càng nhiều buộc phải Lưu Biểu nghi hoặc muốn khử Lưu Bị để trừ hậu họa. Rộng nữa, từ tương đối lâu vợ ck Lưu Biểu cùng bạn bè Sái Mạo (anh vk Lưu Biểu) đã có ý bỏ trưởng lập lắp thêm và chọn Lưu Tông làm tín đồ thừa kế; như vậy làm gì có chuyện thời điểm lâm thông thường Lưu Biểu khẩn khoản nhường nhịn lại khiếp Châu đến Lưu Bị? Vả lại theo Hậu Hán thư, kể từ khi Lưu Biểu mắc bệnh nặng, trặc Mạo và đồng bọn đã kiềm chế Lưu Biểu, không cho Lưu Kỳ gặp mặt thân phụ trước lúc chết, làm sao Lưu Bị bao gồm khả năng gặp được lưu Biểu? kết luận những bỏ ra tiết mệnh danh Lưu Bị là người nhân đức vào Tam Quốc Diễn Nghĩa của La tiệm Trung khi tiếp quản khiếp Châu phần đông không đúng với kế hoạch sử. 

Lưu Kỳ ra đi chưa được lâu, lưu lại Biểu mắc bệnh và qua đời; người thay thế tất nhiên là giữ Tông. Vào thời gian này, đại quân Tào Tháo trên phố tiến vào khiếp Châu. Lúc đó Khoái Việt, Hàn Tung, Phó Huấn hầu như khuyên giữ Tông ra mặt hàng Tào Tháo. Lưu Tông cử Tống Trung mang đến chỗ lưu Bị để “tuyên chỉ”, thời điểm đó lưu Bị vẫn trấn giữ lại Phàn Thành. Ông hết sức kinh hãi thuộc Gia mèo Lượng, Từ thứ chạy về phía nam. Trê tuyến phố tháo chạy còn có vô số nhân sĩ, dân chạy loạn, quân sĩ của lưu giữ Tông…; tất cả gồm mười mấy vạn người. Bấy giờ đồng hồ có bạn khuyên lưu lại Bị bỏ mặc mọi người, phải gấp rút cùng khinh quân đến Giang Lăng. Lưu giữ Bị giải thích:”Muốn thao tác lớn cần lấy dân làm cho gốc. Ni mọi fan theo ta, nỡ lòng nào ta vứt quăng quật họ.”Tháng chín lưu giữ Tông đầu hàng. Tào Tháo mang đến rằng: “Giang Lăng tất cả tiềm năng về quân sự chiến lược rất lớn, e lưu Bị chỉ chiếm mất”, cần ông vẫn thống lãnh năm ngàn kỵ binh giỏi nhất vượt tía trăm dặm một ngày đêm đuổi giết Lưu Bị.

Quân Tào đuổi kịp quân lưu Bị tại mong Trường Bản, Đương Dương: giữ Bị đành bỏ vợ con chạy xuống vùng dưới nam. Triệu Vân ôm đứa trẻ yếu ớt (sau này là Hậu chủ) và bảo vệ Cam phu nhân (mẹ của Hậu chủ) bắt đầu thoát nạn. Nhờ gồm Trương Phi, lưu giữ Bị mới bảo toàn tính mạng nhưng không có đường thoát bởi Tào tháo dỡ đã chặn đường dẫn đến Giang Lăng. Cùng đường, lưu Bị rẽ lịch sự bến Hán Tân, vừa lúc chạm chán chiến thuyền của quan tiền Vũ sinh sống đó, ông qua được sông Miện rồi hội quân với lưu giữ Kỳ (con trưởng của lưu lại Biểu, nguyên là Thái thú Giang Hạ chỉ đạo hơn mười ngàn quân) rồi cùng nhau tiến mang đến Hạ Khẩu (nay là TP. Vũ Hán, Hà Bắc). Tào tháo tiến vào Giang Lăng.

TRẬN CHIẾN XÍCH BÍCH

Chính sử biên chép về trận chiến này không nhiều và còn tồn tại các vấn đề chưa được giải quyết. Do vậy trong phạm vi đề bài này, cửa hàng chúng tôi chỉ bắt lược vài ba ý chính về trận chiến Xích Bích.

Mùa đông năm kiến An sản phẩm XIII (năm 208), sau thời điểm Tào cởi tiến vào Giang Lăng, ông mau lẹ xuôi chiếc Trường Giang hành quân về hướng đông, bất thần đụng độ cùng với quân câu kết Tôn Quyền – lưu lại Bị tự Phàn Khẩu ngược chiếc lên và cuộc chiến đẩm máu xảy ra tại Xích Bích. Theo Tam Quốc Chí của trằn Thọ, phần Tiên chủ truyện và du lãm truyện kể: thủy quân Tôn Quyền thích hợp lực với thủy quân lưu giữ Bị đốt phá hạm thuyền của Tào túa tại mặt trận Xích Bích (23). Lúc bấy giờ dịch căn bệnh bùng phạt trong quân Tào, quân sĩ chết rất nhiều cùng với nhiều nguyên nhân không giống nữa (quân Tào pk xa xôi, lâu ngày mệt mỏi lại lạ lẫm “chiến ngôi trường sông nước” và bất ngờ bị liên quân đánh phủ đầu trên khúc sông hẹp) dẫn đến đại quân Tào thua thảm và Tào dỡ hạ lệnh lui quân. Ông cùng thủ hạ cởi chạy về hướng ải Hoa Dung chiếu thẳng qua vùng váy đầm lầy lớn phía Bắc hồ nước Động Đình. Liên quân Tôn Quyền – lưu giữ Bị truy tìm kích quân Tào mang đến tận nam Quận. Kết qủa Tào Tháo yêu cầu bỏ khu vực miền nam rút về Nghiệp Quận nhằm dưỡng quân và bổ sung cập nhật quân số.

Theo quan điểm của một số trong những học trả và cũng chính là nhận thức chung của các sử gia Trung Quốc, cũng chính vì Tào Tháo chiến bại vì ông sai lạc về chiến lược. Tức là ông không xác minh rõ phương châm chiến lược của mình: chiếm Kinh Châu hay chỉ chiếm Giang Đông? hủy hoại Lưu Bị hay tiêu diệt Tôn Quyền? Hoặc cả nhị ý trên, kết luận chiến lược không rõ ràng. Tại sao một tín đồ lắm mưu các kế như Tào cởi lại phạm vào những sai trái cơ phiên bản như vậy? lý do vẫn là tính kiêu ngạo và coi thường đối phương.

Cần nói thêm về phương án (khóa những hạm thuyền vào cùng với nhau, thủy quân lập doanh trại bên trên bờ) vì chưng Tào tháo dỡ tự quyết hay là chủ ý của mưu sĩ nào? lịch sử hào hùng không đề cập cho nhưng theo Tam Quốc Chí của trần Thọ, phần Bàng Thống truyện ghi chép rất rõ ràng:”Bàng Thống ko tham dự trận chiến Xích Bích”.

Chiến chiến thắng này đã đóng góp phần củng núm vị thế cho nhì chư hầu Ngô, Thục ở phía hai bên bờ ngôi trường Giang; đồng thời ngăn cản Tào Tháo không ngừng mở rộng phạm vi quyền lực xuống phía Nam nước trung hoa và chế tạo cơ sở cho sự hình thành nhì nước Thục Hán cùng Đông Ngô.

TIẾP QUẢN gớm CHÂU và CHIẾM LẤY ÍCH CHÂU

Sau cuộc chiến Xích Bích, gớm Châu được chia ba cho nhị khối liên minh quân sự Tôn Quyền – giữ Bị và Tào Tháo. Mục tiêu của cả ba nhà lãnh đạo lúc này là chiếm lấy Ích châunhưng sau cuối Lưu Bị sẽ giành chiến thắng trong vụ tranh chấp này.

Theo thỏa thuận của những phe tham chiến, lưu giữ Bị chiếm hữu được một nửa nam giới quận và ngay trong thời gian đó ông lấy kết thúc bốn quận: Vũ Lăng, trường Sa, Quế Dương và Linh Lăng. Giữ Bị cử Gia mèo Lượng làm cho Quân sư Trung lang tướng mạo kiêm Tổng đốc bố quận: ngôi trường Sa, Quế Dương và Linh Lăng. Năm sau, lưu giữ Kỳ nguyên là thiết bị sử ghê Châu (do lưu lại Bị dâng biểu tiến cử -tất nhiên bên trên danh nghĩa- sau khi Tào Tháo đại bại trận Xích Bích) bị bệnh chết đề nghị mọi fan dưới quyền tôn giữ Bị lên làm Kinh Châu mục, trị sở đặt ở Công An (tên cũ: Du Giang Khẩu).

Tôn Quyền gả em gái duy nhất của bản thân mình cho giữ Bị nhằm tình giao hiếu hai họ Tôn – Lưu luôn luôn bền vững (24).Năm kiến An máy XVI (năm 211), Tào Tháo sai bảo Tư Lệ Hiệu úy chung Do và Chinh Tây hộ quân Hạ Hầu Uyên mang quân tiến công Trương Lỗ sinh sống Hán Trung (25). Giữ Chương (26), thứ sử Ích Châu nghe tin cực kỳ lo lắng. quan lại Biệt giá chỉ Tùng sự Thục quận Trương Tùng gửi ý kiến: “Tào cởi dụng binh hết sức giỏi, giả dụ Tào công có thêm quân với lương của Trương Lỗ, tới tiến công Ích Châu test hỏi ai có thể chống cự nổi?”. “Giờ đây ta chỉ với dựa vào giữ Dự Châu (Lưu Bị) là người đồng tộc với tướng mạo quân (Lưu Chương), lại là đối phương của Tào túa và tốt dụng binh. Chi bằng ta mời ông ta đem quân xâm chiếm Hán Trung. Trương Lỗ thua tất yếu Ích Châu sẽ hùng mạnh. Tào Tháo có vào Ích Châu cũng chẳng làm những gì được.” Kế sách của Trương Tùng bị Hoàng Quyền, Lưu cha và không ít người chỉ trích, ví dụ Vương Lụy sẽ tự tử trước cửa châu để phản đối; nhưng lại Lưu Chương vẫn cho tiến hành kế sách của Trương Tùng vì chưng ông lo có nội loạn (27). Giữ Chương cử Pháp chủ yếu đi ghê Châu nhằm liên lạc với giữ Bị. Đến gớm Châu, Pháp chính được lưu Bị tiếp đãi hết sức ân cần. Về bên Thành Đô, Pháp bao gồm và Trương Tùng bí mật bàn phương pháp đón lưu lại Bị vào làm chủ Ích Châu. 1 trong những hai bạn còn dâng cả bản đồ Ích Châu mang đến Lưu Bị (Lịch sử ghi không đồng điệu về cụ thể Trương Tùng tốt Pháp thiết yếu dâng bạn dạng đồ Ích Châu cho Lưu Bị). (28)

Ít lâu sau, Tào Tháo ý định tiến quân tiến công Hán Trung. Ích Châu bị uy hiếp. Trương Tùng nhân thời cơ này khuyên lưu giữ Chương mời lưu giữ Bị lấy quân vào duy trì Hán Trung. Lưu giữ Chương cử Pháp thiết yếu dẫn tư ngàn quân nghênh đón lưu giữ Bị vào đất ba Thục. Ông còn lệnh mang đến Pháp bao gồm mang theo không ít của cải để gia công quà tặng. Pháp Chính chạm chán Lưu Bị, mật bàn cùng với ông về kế hoạch đánh úp Ích Châu trong số đó chính ông và Trương Tùng làm cho nội ứng. Lưu giữ Bị vẫn còn đó do dự chưa quyết.

Vào mon 12 năm loài kiến An sản phẩm công nghệ XVI (năm 211), lưu giữ Chương bị Trương Lỗ từ bỏ Hán Trung uy hiếp buộc phải ông mời giữ Bị mang quân từ tởm Châu mang đến cứu. Lưu Bị để Gia cat Lượng, quan Vũ và Trương Phi duy trì Kinh Châu, Triệu Vân lo hậu cần; rồi cùng Quân sư Bàng Thống dẫn năm mươi ngàn quân vào Tây Xuyên. Khi lưu Bị vừa cho Phù Thành (nay là thị xã Cẩm Dương, Tứ Xuyên), lưu Chương từ Thành Đô đích thân cho tới nghênh đón và mở tiệc khoản đãi. Bàng Thống cùng Pháp Chính kiến nghị Lưu Bị nhân thời cơ ngàn năm có một lần đề nghị giết lưu Chương (Pháp thiết yếu nói lại ý Trương Tùng), rồi chiếm lấy Tây Xuyên nhưng mà Lưu Bị mang đến đó là hành vi bất nhân nên ông không chấp nhận. Tiếp đến Lưu Chương cử giữ Bị làmHành Đại bốn mã, cung cấp thêm binh đến Lưu Bị rồi sai ông mang quân đi tiến công Trương Lỗ. Lưu Bị hợp binh có hơn ba vạn quân. Ông điều quân mang đến vùng Gia Manh (nay là vùng biên Quảng Nguyên, Tứ Xuyên) rồi đóng quân ở kia lo thu phục nhân tâm, đợi thời cơ, không tiến tiến công Trương Lỗ.

Tháng mười năm loài kiến An lắp thêm XVII (năm 212), Tào cởi đem quân đánh Tôn Quyền đề nghị ông yêu ước Lưu Bị mang lại cứu. Lưu Bị liền viết thơ yêu ước Lưu Chương cấp cho mười ngàn binh mã với quân trang quân dụng vừa đủ để trở về cứu vãn viện gớm Châu (lúc đó Quan Vũ đang dữ chức Tổng đốc kinh Châu) dẫu vậy Lưu Chương chỉ cấp tứ ngàn quân, còn phần đông thứ bớt đi phân nửa bởi ông đang nghi ngờ hành vi của lưu Bị ở Gia Manh; lúc này được tin lưu Bị mong muốn tiến quân về phía đông yêu cầu Lưu Chương lại càng nghi hơn. Trương Tùng ở Thành Đô tưởng thật nên ông mau lẹ viết thư khuyên giữ Bị sinh sống lại. Fan anh của Trương Tùng là Trương Túc cơ hội đó giữ chức Thái thú Quảng Hán sợ hãi liên lụy đến mình phải tố cáo với lưu Chương và hậu quả là Trương Tùng bị lưu giữ Chương bắt chém. Tính từ lúc đó mối xích mích giữa lưu lại Chương với Lưu Bị chấp nhận vỡ tung. Lưu lại Chương ra lệnh tạm dừng hoạt động biên ải, cấm lưu giữ Bị trải qua cửa quan. Lưu lại Bị làm thịt tướng Dương Hoài giữ cửa ải Bạch Thủy rồi điều Hoàng Trung và Trác Ưng bí mật dẫn quân trở về đánh lưu lại Chương. Giữ Bị mang đến thẳng quan tiền Trung giữ bà xã con các tướng và binh sĩ làm bé tin rồi vừa lòng quân với Hoàng Trung và Trác Ưng tiến đánh Phù Thành. Quân giữ Chương bại trận nên lui về Miên Trúc. Lưu Chương cử Lý Nghiêm làm cho Đô đốc trên Miên Trúc mà lại Lý Nghiêm lại dẫn thủ hạ đầu hàng lưu lại Bị cho nên quân lực của lưu Bị càng mạnh mẽ hơn. Giữ Bị cử Gia cát Lượng, Trương Phi, Triệu Vân dẫn binh ngược loại sông bình định những huyện quanh Miên Trúc. Mùa hạ năm 213, giữ Bị tiến quân vây hãm Lạc Thành (nay trực thuộc phía bắc Quảng Hán, Tứ Xuyên) vì Lưu Tuần, con của giữ Chương trấn giữ với gần 1 năm sau quân lưu lại Bị new hạ được. Năm 214, lưu Bị tiến quân vào Thành Đô, lưu lại Chương đầu mặt hàng vô điều kiện. Lưu lại Bị quản lý toàn bộ Ích Châu, từ bỏ xưng là Ích Châu Mục và phong Pháp thiết yếu làm Thái thú quận Thục, trực tiếp cai quản Thành Đô.

Theo Tam Quốc Diễn Nghĩa (Hồi 63), để xâm lăng Lạc Thành, quân gớm Châu chia làm hai đường: Bàng Thống thuộc Ngụy Diên đi đón đầu tiến theo nhỏ đường nhỏ phía nam giới dẫn tới cửa ngõ tây Lạc Thành; còn lưu Bị với Hoàng Trung tiến quân theo tuyến đường lớn dẫn tới cửa đông Lạc Thành. Riêng biệt Bàng Thống bởi vì chủ quan khinh thường địch, ông lọt được vào ổ phục kích của Trương Nhiệm nên toàn bộ cơ thể lẫn ngựa chiến đều chết dưới chân đồi Lạc Phượng (29).

Sau trận đánh Xích Bích, du ngoạn mất gần một năm nữa bắt đầu đánh xua đuổi được quân Tào ra khỏi Giang Lăng. Kế tiếp giữa lưu lại Bị với Tôn Quyền xảy ra vụ tranh chấp kinh Châu. Lưu Bị cho rằng Kinh Châu vốn của lưu giữ Biểu, người đồng đội đồng tộc với mình. Giữ Biểu chết, người thừa kế buộc phải là lưu lại Bị. Tuy nhiên Tôn Quyền quan tiền niệm: ghê Châu do chính ông đánh sở hữu được từ tay Tào Tháo cần Kinh Châu nên thuộc về Đông Ngô. Trước kia du ngoạn đã giao mang lại Lưu Bị làm chủ vùng khu đất phía hữu ngạn trường Giang nhưng lại Lưu Bị cảm xúc vùng đất này còn nhỏ tuổi hẹp cần rất không vừa ý. Theo chú dẫn Giang Biểu Truyện của Bùi Tùng đưa ra trong Tam Quốc Chí – Tiên chủ truyện:” giữ Bị thấy du ngoạn nhường ít đất, không đủ để an dân, phải mới ý kiến đề nghị Tôn Quyền đến mượn mấy quận ở khiếp Châu”. sau khi Chu Du chết, Lỗ Túc thuyết phục Tôn Quyền giao Giang Lăng cho Lưu Bị (Lịch sử call là đến mượn ghê Châu). Đất mượn của bạn khác không hẳn là biện pháp lâu dài hơn vì vậy lưu lại Bị tìm kiếm cách mở rộng địa bàn và sau cuối Lưu Bị đã thu được Ích Châu.

Lưu Bị lấy chấm dứt Ích Châu, Tôn Quyền biết ngay bài toán lớn của bản thân mình đã hỏng. Tôn Quyền mang đến Lưu Bị là tín đồ bội tín, bạc đãi và cử bạn đến đòi lại khiếp Châu (Thực tế chỉ là Nam quận và một phần Nam quận là Giang Lăng). Năm kiến An vật dụng XX (năm 215), Tôn Quyền cử Gia cát Cẩn (anh Gia cát Lượng) đến gặp gỡ Lưu Bị đòi lại tởm Châu. Lưu lại Bị ko trả, nói:” hiện tại ta đang sẵn sàng đánh phá Lương Châu. Hóng khi mang được Lương Châu, ta đang trả lại toàn bộ các vùng khu đất Kinh Châu cho những vị”. Tôn Quyền biết lưu lại Bị không muốn trả tốt không khi nào trả nữa, yêu cầu cử các quan viên đến 3 quận trường Sa, Quế Dương với Linh Lăng để làm việc dẫu vậy bị quan Vũ lúc đó là Tổng Đốc khiếp Châu đuổi những quan viên đó thoát ra khỏi biên cảnh. Tôn Quyền tức giận cử Lã Mông tức khắc đem 20 ngàn quân đi lấy 3 quận ngôi trường Sa, Quế Dương cùng Linh Lăng; đồng thời chỉ định Lỗ Túc đưa mười nghìn quân vào giữ cha Khâu(thị trấn Nhạc Dương, hồ Nam ngày nay) còn mình đóng quân trên Lục Khẩu để chỉ huy. Được tin, giữ Bị cử Gia mèo Lượng làm việc lại giữ Thành Đô, còn mình đem 50 nghìn quân về đóng tại Công An; quan Vũ thống lĩnh 30 ngàn quân đến đóng trên Ích Dương, quyết tử vong với Tôn Quyền. Trước khi vào trận phía 2 bên có cuộc hội đàm giữa Lỗ Túc cùng Quan Vũ nhưng không có kết quả. Tháng tía cùng năm, Tào Tháo có quân tây chinh Trương Lỗ, mon bảy quân Tào tiến vào Hán Trung, thẳng uy ức hiếp Ích Châu. Lưu giữ Bị đọc rằng hôm nay không nên là dịp trở phương diện với Tôn Quyền đề nghị ông cử fan đến cầu hòa với Tôn Quyền. Hiệu quả hai bên đi đến thỏa thuận hợp tác chia gớm Châu làm cho hai phần, lấy sông Tương có tác dụng ranh giới: phía đông ở trong về Đông Ngô, phía tây thuộc về Thục Hán. Phái mạnh Dương và Tương Dương, phái mạnh Quận vẫn ở trong về Tào Tháo. Vậy nên Lưu Bị mất khu vực phía đông sông Tương.

Tóm lại lần tranh chấp này, Tôn Quyền không đòi được khiếp Châu chỉ đón được em gái về nước và tất yếu Tôn Quyền cùng những tướng bên dưới quyền ông không hài lòng.