Phong cách chính là người

Đề bài: hiểu rõ hai nhận định văn học sau qua những tác phẩm đã học: “Phong cách chính là người” (Buy-Phông) cùng “Người thơ phong vận như thơ ấy” (Hàn Mặc Tử).

Bạn đang xem: Phong cách chính là người

Bài làm


Bàn về sáng tạo nghệ thuật vào văn chương, Lê Đạt đến rằng: “Mỗi công dân bao gồm một dạng vân tay. Mỗi nghệ sĩ thứ thiệt đều có một dạng vân chữ, không trộn lẫn”. Nói như thế, bởi lẽ văn chương là dự án công trình sáng tạo nghệ thuật đòi hỏi người viết phải tạo ra đến mình cá tính sáng tạo và phong cách nghệ thuật độc đáo. Như Buy-Phông từng nói: “Phong cách chính là người”. Nhận định này còn có nét tương đồng với suy nghĩ của đơn vị thơ Hàn Mặc Tử “Người thơ phong vận như thơ ấy”. Quan liêu điểm trên được bộc lộ rõ rệt qua tác phẩm Tây Tiến của công ty thơ quang quẻ Dũng và Việt Bắc của Tố Hữu. Hai công ty thơ bên trên đã thổi hồn vào tác phẩm với tạo ra cho nó điểm đặc biệt độc đáo mà lại không phải bài thơ làm sao cũng gồm được.

Xem thêm: Thừa Kế Thế Vị Là Gì - Thừa Kế Thế Vị Theo Quy Định Của Pháp Luật Dân Sự

Trong câu nói của đơn vị thơ Buy-Phông, “phong cách” đó là cá tính, là dấu ấn, là tiếng nói, giọng điệu riêng cơ mà người nghệ sĩ đưa vào tác phẩm của mình. “Người” ở đây là chủ thể sáng sủa tạo, là tác giả có đậm chất cá tính độc đáo riêng. Còn “người thơ” trong nhận định của Hàn Mặc Tử đó là người nghệ sĩ, là chủ thể trữ tình sáng sủa tạo nghệ thuật. Ở đây, ý muốn nói đặc trưng riêng rẽ của thơ thể hiện con người đơn vị thơ, đọc thơ sẽ thấy bé người in hằn lên từng bé chữ. “Người thơ phong vận như thơ ấy” nghĩa là nhà thơ phải tất cả cá tính, phong thái sáng tạo, mới mẻ thì mới gồm thề biến đổi ra được những vần thơ mang đậm dấu ấn nhân sinh quan với vẻ đẹp Chân Thiện Mĩ. Nhì nhận định trên của Buy-Phông và Hàn Mặc Tử tưởng chừng không tương quan đến nhau nhưng lại bổ sung hỗ trợ đến nhau, nêu ra mối quan liêu hệ nhì chiều giữa chủ thể sáng tạo và tác phẩm văn học.

*

Nhà văn Tuocghenhep từng khẳng định: “Cái quan liêu trọng trong tài năng văn học là tiếng nói của mình, là chiếc giọng riêng biệt của chính mình mà lại không thể được tìm kiếm thấy trong cổ họng của bất kì một người nào khác”. Nghệ thuật là lĩnh vực của dòng độc đáo, nó đòi hỏi ở người nghệ sĩ phải luôn sáng tạo, tìm tòi để tìm ra những đề tài mới, hình thức mới phù hợp với nhu cầu tất yếu của người đọc và quy luật phạt triển của văn học. Bởi lẽ, văn chương nếu chỉ sao chép hiện thực một biện pháp nguyên đê mê thì chẳng khác nào là những câu chữ hoa mĩ được ép khô trên trang giấy. Những tác phẩm sẽ không bất tử với đời, với bạn đọc và dễ dàng phai mờ qua từng năm tháng. Yêu cầu tiếp theo là người nghệ sĩ phải biết rung cảm trước cuộc đời: “Thơ hay, lời thơ chín đỏ trong cảm xúc”( Xuân Diệu). Tình cảm, cảm xúc là yếu tố cốt lõi, then chốt tạo buộc phải giá trị biểu cảm của tác phẩm thơ. Thơ là tiếng nói thật tâm của trung khu hồn, của trái tim thi sĩ. Nếu thi nhân chỉ đơn thuần là tìm hiểu vẻ đẹp của đời sống nhưng quên mất cần phải sống hòa nhập, chan chứa tình cảm yêu thương thì tác phẩm sẽ không tồn tại chiều sâu với tên tuổi công ty thơ cũng ko tồn tại mãi trong kí ức người đọc. Xung quanh yếu tố tình cảm, phong thái sáng tác của công ty thơ cũng góp phần đánh dấu sự trưởng thành của nghệ thuật. Bởi đặc trưng của văn học là hoạt động sáng tạo tất cả tính chất cá thể. Nếu không tồn tại tiếng nói riêng, không mang lại những điều mới mẻ cho văn chương thì chẳng không giống nào là sự tự gần kề trong văn học. Nhận định của bên thơ Buy-Phông cùng Hàn Mặc Tử thật đúng đắn, xác đáng và tất cả ý nghĩa quan tiền trọng to lớn lớn đối với quá trình sáng tạo nghệ thuật của bên thơ.